Date Log
VỀ NỖI ĐAU THÂN PHẬN TRONG TRUYỆN KIỀU CỦA NGUYỄN DU
Corresponding Author(s) : Nguyễn Khắc Sính
Tạp chí Khoa học Xã hội, Nhân văn và Giáo dục,
T. 6 S. 3 (2016): TẠP CHÍ KHOA HỌC XÃ HỘI, NHÂN VĂN VÀ GIÁO DỤC
Tóm tắt
Lâu nay các công trình về Truyện Kiều đều tập trung nghiên cứu nhiều hơn nỗi đau của nhân vật Thúy Kiều. Điều ấy không sai nhưng liệu như thế đã đầy đủ chưa? Bài viết này phân tích nỗi đau của các nhân vật khác nữa để từ đó rút ra kết luận: đây là nỗi đau chung của con người, kiếp người, thân phận người, đặc biệt là thân phận người tài. Xưa nay số phận người tài thường gặp vô vàn nỗi đau thương, mất mát, cô đơn cùng những bi kịch khác của cuộc đời. Nghệ sĩ là kiểu người tài như thế và Nguyễn Du là nghệ sĩ thiên tài đã trở thành tượng đài bất tử của dân tộc. Thơ ông, cả thơ chữ Hán và nhất là Truyện Kiều đã cất lên tiếng kêu thống thiết về nỗi đau thân phận của kiếp người, chạm đến trái tim của muôn người, muôn đời. Điều đó lý giải vì sao Truyện Kiều của Nguyễn Du trở thành tác phẩm kinh điển không chỉ ở Việt Nam mà còn của cả thế giới.
Từ khóa
Tải về trích dẫn
Endnote/Zotero/Mendeley (RIS)BibTeX
-
[1] Nguyễn Du (2000), Truyện Kiều, Dựa theo bản của Bùi Kỉ và Trần Trọng Kim hiệu khảo, NXB Đồng Nai.
[2] Nguyễn Du (2002), Truyện Kiều, Bản Nôm cổ nhất, Liễu Văn đường-1871, Nguyễn Quảng Tuân phiên âm và khảo dị, NXB Văn học và Trung tâm Nghiên cứu Quốc học.
[3] Trần Thái Học (2014), Văn chương và tiếp nhận, NXB Văn học, Hà Nội
[4] Nguyễn Khắc Sính (2015), Phong cách văn học và Tiếp nhận văn chương, NXB Văn học, Hà Nội.
[5] Phương Lựu (chủ biên) (1987), Lý luận văn học, NXB Giáo dục, Hà Nội.