Date Log
MỘT VÀI SUY NGHĨ VỀ CÁCH XƯNG HÔ CỦA NGƯỜI VIỆT TỪ BÀI NGHIÊN CỨU “ĐẠI TỪ CHỈ QUYỀN LỰC VÀ THÂN HỮU” CỦA R.BROWN & A.GILMAN
Corresponding Author(s) : Hồ Trần Ngọc Oanh
Tạp chí Khoa học Xã hội, Nhân văn và Giáo dục,
T. 5 S. 4A (2015): TẠP CHÍ KHOA HỌC XÃ HỘI, NHÂN VĂN VÀ GIÁO DỤC
Tóm tắt
Bài viết này tập trung trình bày một vài suy nghĩ của chúng tôi về cách xưng hô của người Việt từ bài nghiên cứu “Đại từ chỉ quyền lực và thân hữu” của R.Brown và A.Gilman. Từ việc tóm tắt công trình trên, chúng tôi đã chỉ ra sự tương đồng và khác biệt về ngữ nghĩa quyền lực và ngữ nghĩa thân hữu của đại từ nhân xưng trong các ngôn ngữ Châu Âu với đại từ nhân xưng trong tiếng Việt. Qua đó, chúng tôi thấy được cách thức xưng hô của các dân tộc đều thể hiện đặc điểm ngôn ngữ, đặc trưng tâm lý, nếp suy tư và văn hoá giao tiếp của dân tộc đó. Có thể thấy, trong xưng gọi người Việt, ngữ nghĩa quyền lực không hề mất đi mà lại trở nên chiếm ưu thế hơn so với ngữ nghĩa thân hữu nhờ hệ thống các đại từ thân tộc.
Từ khóa
Tải về trích dẫn
Endnote/Zotero/Mendeley (RIS)BibTeX
-
[1] Brown R. & Gilman A (1960), Đại từ quyền lực và thân hữu.
[2] Hoàng Thị Châu (1995), “Vài đề nghị về chuẩn hóa cách xưng hô trong xã giao”, Tạp chí Ngôn ngữ và đời sống, số 3.
[3] Trương Thị Diễm (2002), Từ xưng hô có nguồn gốc danh từ thân tộc trong giao tiếp tiếng Việt, Luận án tiến sĩ Ngữ văn, Đại học Vinh.
[4] Nguyễn Quốc Dũng (2009), Ngôn ngữ trong “Truyện Các Thánh” của Majorica - khía cạnh từ vựng và ngữ pháp, Luận văn Thạc sĩ Ngôn ngữ học, ĐHSP Huế.
[5] Hiroki Tahara (1996), “Mấy nhận xét về cách xưng hô tiếng Việt qua điện thoại”, Tạp chí Ngôn ngữ và đời sống, số 3.
[6] Nguyễn Phú Phong (2004), “Đi tìm cái Tôi”, Tạp chí Ngôn ngữ, số 8.
[7] Nguyễn Văn Tu (1996), “Về cách xưng hô trong cơ quan nhà nước, đoàn thể, trường học”, Tạp chí Ngôn ngữ và đời sống, số 1.