Date Log
CÁI TÔI TRỮ TÌNH TRONG THƠ NGÔ MINH
Tạp chí Khoa học Xã hội, Nhân văn và Giáo dục,
T. 2 S. 4 (2012): TẠP CHÍ KHOA HỌC XÃ HỘI, NHÂN VĂN VÀ GIÁO DỤC
Tóm tắt
Cái tôi trữ tình là chủ thể của hành trình sáng tạo thi ca, có vai trò quan trọng trong thơ với tư cách là trung tâm để bộc lộ lại tất cả suy nghĩ, tình cảm, thái độ được thể hiện bằng một giọng điệu riêng. Một cái tôi trữ tình phong phú tựa như viên nam châm luôn luôn có sức hút về phía mình sự giàu có của cuộc đời. Đặc điểm của cái tôi trữ tình phụ thuộc vào phong cách của mỗi nhà thơ, của các trào lưu, khuynh hướng. Chính vì vậy, mỗi thời đại có một kiểu cái tôi trữ tình đóng vai trò chủ đạo. Đi vào tìm hiểu cái tôi trữ tình trong thơ Ngô Minh, chúng tôi nhận thấy ở thơ ông chủ yếu ở các dạng thái: Cái tôi trữ tình ngợi ca- tự hào, Cái tôi trữ tình đời tư-thế sự, cái tôi trữ tình chiêm nghiệm-triết lí.
Từ khóa
Tải về trích dẫn
Endnote/Zotero/Mendeley (RIS)BibTeX
-
[1] Hồ Thế Hà (2007), Những khoảnh khắc đồng hiện, Nxb Văn học, Hà Nội.
[2] Hà Minh Đức (2004), Tuyển tập tập 1, Nxb. Giáo dục, Hà Nội.
[3] Nhiều tác giả (1989), Chân dung văn học Bình Trị Thiên, Nxb Thuận Hóa, Huế.
[4] Ngô Minh (1985), Phía nắng lên, Nxb Thuận Hóa, Huế.
[5] Ngô Minh (1998), Đứa con của cát, Nxb Sở Văn hóa thể thao Quảng Bình.
[6] Ngô Minh (2007), Thơ tặng, Nxb Hội Nhà Văn, Hà Nội.
[7] Ngô Minh (2001), Chuyện làng thơ, Nxb Lao động, Hà Nội.
[8] Ngô Minh (2008), Gọi lá, Nxb Thuận Hóa, Huế.
[9] Ngô Minh (2004), Huyền thoại Cửa Tùng, Nxb Thuận Hóa, Huế.